THƯ VIỆN MEGUMI

Con thích…mái tóc dài của mẹ!

Ngày nhỏ, tôi rất thích bám theo mẹ. Trong trí nhớ của tôi, bà từng rất đẹp với nụ cười dịu dàng cùng mái tóc đen dài lúc nào cũng thoang thoảng mùi bồ kết. Tôi rất thích vuốt mái tóc ấy và thỏ thẻ : “Mẹ ơi, con cũng muốn tóc đẹp như mẹ, mẹ cho con để tóc dài nghe”…

Lên lớp 1, tôi vẫn hay bám theo mẹ luyên thuyên đủ thứ, nhưng những niềm vui cùng bạn bè, trường lớp cũng bắt đầu chiếm một phần không nhỏ trong tâm hồn non nớt của tôi.

Lên lớp 2, lớp 3 rồi lớp 4, tôi có nhiều bạn bè hơn và cũng có nhiều mối bận tâm hơn. Chúng bạn tôi, nhà nó rất giàu, đứa thì mẹ làm cô giáo, đứa thì mẹ làm y tá. Còn mẹ tôi…làm nghề quét rác. Tự nhiên, tôi thấy nghẹn ứ trong cổ họng và không dám kể cho bất kỳ ai nghe về mẹ như tôi đã từng rất tự hào ngày nhỏ.

Lên cấp 2, bạn bè càng nhiều, hiểu biết càng nhiều cũng là lúc khoảng cách giữa tôi và mẹ càng xa. Tôi cảm thấy bà thật phiền phúc, suốt ngày cứ lãi nhải cái điệp khúc “Nhà mình nghèo, con phải ráng học giỏi để sau này đỡ tấm thân nghe con”. Thâm chí, có những lúc tôi còn gắt gỏng lại “Mẹ không nói con cũng biết nhà mình nghèo, tại ba mẹ nghèo nên giờ con mới khổ thế này”. Những lúc ấy, mẹ chỉ im lặng, mắt đỏ hoe.

Lên cấp 3, tôi bắt đầu biết chưng diện, đua đòi theo bạn bè cắt tóc, uốn nhuộm đủ kiểu. Với đồng lương làm công nhân vệ sinh của ba mẹ thì việc lo cho tôi ăn học thôi cũng đủ mệt rồi, huống chi lo cả tiền tóc tai ăn mặc cho tôi nữa. Nhưng ngày ấy, tôi chưa từng nghĩ đến nỗi khổ của họ. Mỗi khi không xin được tiền, tôi lại gắt lên: “Mẹ nghèo nên bị người ta khinh, chẳng lẽ giờ cũng muốn con quê mùa như mẹ cho tụi bạn nó khinh hay sao”. Thế là vài ngày sao mẹ cũng cố gom góp tiền cho tôi làm đẹp. Tôi càng đẹp bao nhiêu thì mẹ càng hốc hác bấy nhiêu. Người mẹ xinh đẹp với mái tóc dài thướt tha trong tâm trí tôi ngày nào giờ chỉ còn là người đàn bà lam lũ, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt cùng mái tóc xơ xác, lưa thưa mà tôi luôn cảm thấy mất mặt khi đi cùng.

Rồi tôi đậu đại học, xách vali lên thành phổ với bao ước mơ, hy vọng đổi đời. Nhưng nào ngờ, cuộc sống phố thị không hề dễ dàng như tôi nghĩ. Mọi thứ đều cần tiền: tiền ăn, tiền nhà, tiền học phí…tất cả đè năng lên đôi vai của một cô gái trẻ vốn chưa hiểu sự đời. Còn mẹ, mỗi tháng chỉ gửi lên 1-2 triệu cho tôi, lại còn dặn đi dặn lại con phải tiết kiệm. Bạn bè tôi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cứ xài thả ga, hết tiền thì gọi về mẹ gửi tiếp. Thấy vậy, tôi chạnh lòng, đăm ra chán ghét gia đình. Tôi cố gắng làm thêm nhiều việc để không xài tiền của mẹ nữa, và từ đó cũng chả buồn về thăm nhà.

Đến tết, tôi buộc phải về. Mẹ tôi ra đón, với mái tóc ngắn ngủn. Tôi giật mình, sau đó thì cằn nhằn “Mẹ cắt tóc ngắn chi vậy, nhìn cứ như đàn ông á”. Mẹ chỉ cười trừ.

Rồi những năm sau đó, tuy chưa ra trường nhưng tôi cũng tìm được việc làm ổn định, lương đủ để tôi sống mà không cần gia đình chu cấp nữa. Còn mẹ, mỗi lần về thì tóc bà lại ngắn thêm một chút, bạc nhiều hơn một chút và thưa đi một chút. Tôi thì cứ mãi gắt gỏng “Con chả hiểu mẹ cắt tóc ngắn làm gì. Mẹ nhìn mẹ xem, ra đường có ai nói chúng ta là mẹ con đâu. Mẹ như vầy con chả dám nói với bạn bè mẹ là mẹ con nữa”. Mẹ im lặng, cắn môi như cố kiềm nén một điều gì đó.

 

Hết tết, tôi chuẩn bị lên lại thành phố. Mẹ vội đập con heo đất, gom hết tiền đưa cho tôi. Toàn tiền lẻ, tờ 1.000đ, 2.000đ, 5.000đ đều có, tờ lớn nhất là 20.000đ. Mẹ ngồi tỉ mỉ xếp từng tờ, nét mặt thật rạng rỡ. Đếm xong, mẹ đưa cho tôi cọc tiền dày cộm, nói là cả năm mẹ để ống heo đươc 3 triệu nè, con cằm theo lên trên ấy để dành mua sắm hay ăn uống gì đó. Tự nhiên, tôi thấy khóe mắt mình ươn ướt.

Ngày đưa tôi ra bến xe, ba tôi nói “Tao bảo mẹ mày để tóc dài rồi uốn lên cho sang, nhưng mẹ mày nhất quyết không chịu. Bả nói để tóc dài, mỗi lần gội tốn cả bịch xà bông. Tóc ngắn chỉ cần gội sơ, mỗi lần gội sẽ tiết kiệm được bịch xà bông 2.000đ. Cắt tóc ngắn cũng rẻ, chỉ có 20.000 thôi. Còn tóc dài uốn lên phải mất ít nhất 100.000đ. Mẹ nói mày xa nhà sống cực khổ, là lỗi do ba mẹ nghèo nên mẹ muốn để dành hết cho mày”.

Tôi im lặng, nhưng không ngăn được nước mắt trào ra. “Mẹ ơi, con trên này mỗi lần đi làm tóc tốn cần cả triệu bạc cũng không thấy tiếc. Con đốt tiền vào quần áo, son phấn, tiệc tùng …mà chưa bao giờ nghĩ đến mẹ. Con chưa từng tặng quà cho mẹ dù chỉ một đồng. Thậm chí, con còn trách mẹ nghèo không thể lo cho con. Vậy mà, mẹ vẫn âm thầm chắt chiu”.

Đâu đó văng vẳng câu hát “…những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn trên mắt mẹ nghe chưa…”

Ơn trời, mẹ vẫn còn bên cạnh để tôi chuộc lỗi. Ngày 20 tháng 10 năm đó, lần đầu tiên tôi làm cái việc mà mình cảm thấy ý nghĩa nhất từ khi sinh ra: tặng quà cho mẹ bộ sản phẩm chăm sóc tóc Megumi với lời nhắn chân thành “Mẹ, con lớn rồi, có thể tự lập được. Mẹ không cần cắt tóc ngắn để tiết kiệm cho con nữa. Con thích mái tóc dài của mẹ. Con yêu mẹ!”.

Bài đọc thêm: Tham gia sự kiện để nhận ngay cơ hội sở hữu món quà ý nghĩa cho ngày 20 - 10

Megumi xin giới thiệu chương trình khuyến mãi đặc biệt. Khi mua 01 dầu gội 175g và 01 tinh chất 50ml khách hàng được tặng kèm dầu xả 130g để dùng thử trọn bộ sản phẩm. Chương trình khuyến mãi đang được áp dụng trên Lazada và tại các siêu thị, nhà thuốc, cửa hàng mỹ phẩm trên toàn quốc.

Đặc biệt, khi mua hàng trên Lazada, bạn sẽ được nhận ngay 01 khăn choàng cao cấp tại Fanpage của Megumi www.fb.com/megumi.rohtovn . Số lượng quà tặng có hạn.

 

Mua ngay